Các thể loại

Tôi không thoát nổi “bùa mê”!

Thể loại: Nữ giới
Phải chăng tôi là đứa con gái trơ trẽn thật sự như cách cô ấy nhận xét.

Chưa bao giờ tôi nghĩ mình sẽ chen ngang vào cuộc tình của ai đó. Thế nhưng, tôi đã làm được một cách rất “ngọt”…

Tôi quen anh khi cả hai cùng học chung một lớp văn bằng 2 báo chí. Giữa gần 50 con người, anh nổi bật với chiều cao 1,82m, vẻ ngoài thư sinh, hiền lành, thông minh và đặc biệt là nước da trắng trẻo mà con gái cũng phải ganh tị. Anh đã có người yêu - một cô phóng viên xinh đẹp người Hà thành. Và tôi cũng đã có tình yêu của riêng mình. Ai cũng biết điều đó. Ở lớp, tôi và anh chơi chung một nhóm khoảng 8 người. Sau mỗi buổi học, chúng tôi thường tụ tập đi ăn trưa, cà phê “chém gió”. Những lúc giận người yêu hay bất bình trước thái độ cư xử của ai đó trong lớp, tôi hay “chat chit” với anh để “xả”. Và rồi, tôi đã nhanh chóng “phải lòng” anh. Còn anh cũng “say nắng” tôi.

Dù biết rằng cả hai đều phải trân trọng mối quan hệ hiện tại với người kia của mình nhưng chẳng hiểu tại sao, chúng tôi vẫn không thể ngừng đong đưa nhau. Hàng ngày, ngoài việc buổi sáng gặp trên lớp (có khi tranh thủ ngồi cạnh nhau, có khi sợ người khác dị nghị nên ngồi tách nhau), chúng tôi còn không quên trao nhau những lời lẽ sướt mướt, tình cảm trên yahoo và tin nhắn điện thoại.

Thế nhưng, các cụ nói chẳng sai bao giờ: “Cái kim trong bọc lâu ngày cũng phải lòi ra”. Cách đây 1 tháng, người yêu của anh đọc được những đoạn chat “ngoại tình” của chúng tôi. Cô ấy đã nhắn tin nói muốn gặp nhưng tôi tránh mặt và thanh minh rằng đó chỉ là chuyện hiểu lầm. “Già mồm và trơ trẽn quá!”, tôi còn nhớ tin nhắn cuối cùng cô ấy nhắn cho tôi là vậy. Không biết cô ấy đã sốc thế nào khi hay chuyện nhưng nghe anh kể lại thì cô ấy đã bỏ ăn 2 ngày và khóc đến mức suýt ngất.

Ngỡ tưởng lần ấy hai người đó chia tay nhau, anh đã không nói chuyện với tôi 1 tuần, kể cả khi chạm mặt trên lớp. Thế rồi, họ quay lại, cô ấy đã tha thứ cho anh và mối quan hệ của chúng tôi dần dần được bình thường hóa, không còn cảm giác tội lỗi khi nhìn thấy nhau nữa.

Chúng tôi lại tiếp tục tham gia những cuộc hội họp của nhóm bạn cùng lớp, những bữa bún bò Huế, bún đậu, những chầu cà phê tán phét. Mặc dù thống nhất với nhau là quên đi chuyện cũ vì đó chỉ là sự “say nắng” nhất thời và giữ khoảng cách bạn bè đúng mực. Nhưng điều gì đến cũng vẫn đến, tình cảm gần gũi thân quen lại ùa về khi cả nhóm túy lúy liên hoan, hát hò vào cuối tuần trước. Tôi và anh lại tiếp tục… “ngoại tình”.

Dù biết làm vậy là sai, dù biết hai người kia đều quan trọng với chúng tôi nhiều hơn, nhưng sao tôi và anh vẫn bị cuốn vào nhau? Càng ngày, tôi càng muốn được ở bên anh nhiều hơn. Tôi không thể tự mình thoát ra khỏi thứ “bùa mê” này. Phải chăng tôi là đứa con gái trơ trẽn thật sự như cách cô ấy nhận xét.


Thể loại: Nữ giới
Bình luận và chia sẻ
     

Một số liên kết hay